“Ý chí” và “Nhục chí” bạn sẽ lựa chọn bên nào. Một bên luôn vượt lên trên mọi hoàn cảnh, một bên lại chọn từ bỏ, không dám đối mặt với thử thách.
Vốn dĩ ai cũng muốn mình là người có “ý chí”, muốn mình vượt lên mọi khó khăn, nhưng rồi kết quả sẽ tới đâu, nhiều người suy nghĩ và hành động được 1 nữa chặn đường lại thấy khó quá rồi từ bỏ, vậy người đó còn phải là ngưới có “ý chí” nữa không?
Những người “Nhục chí” là những người luôn trong trạng thái nghĩ mình không thể làm được. Làm sao để những người nhục chí có ý chí?
Hãy đi leo núi. Một trải nghiệm thông qua hành trình leo núi, hành trình đi tìm “ý chí” cho bản thân. Leo núi không chỉ rèn luyện sức khỏe mà còn rèn luyện tinh thần, ý chí.
Sẽ thế nào nếu bạn đi được 2/3 ngọn núi vào lúc 4h chiều, lúc đó cơ thể bạn đã mệt, đôi chân bước đi nặng nề, bạn chọn quay lại chân núi hay tiếp tục đi lên đỉnh núi.
Nếu bạn không đi tiếp trời sẽ tối, nếu bạn đi xuống sẽ rất nguy hiểm vừa tối vừa dốc.
Vào thời điểm đó bộ não của bạn sẽ thúc giục bạn, bước tiếp, bạn cố đi thật nhanh để kịp lên đỉnh trước khi trời tối, bạn bước đi trong sự gấp gáp, vội vã, liên tục đánh lừa bộ não, nghĩ về đỉnh núi và luôn động viên mình là sắp tới rồi, sắp tới rồi, cố lên 1 chút nữa, cố lên… và cuối cùng bạn cũng lên tới đỉnh.
Lúc lên tới đỉnh bạn sẽ cảm thấy những thành quả nổ lực của bản thân được đền đáp xứng đáng, bạn vui vì bản thân đã không bỏ cuộc, vẫn tiếp tục bước đi bằng đôi chân nặng nề, không còn cảm giác, bước từng bước cho tới khi tới đỉnh. Khi bạn lên tới đỉnh, nhìn lại hành trình mình đi, bạn sẽ rất biết ơn, “Biết ơn vì bản thân đã không từ bỏ, biết ơn vì luôn cố gắng tiến tới dù đôi chân đã không còn cảm giác”.
Gửi những bạn đang cố gắng hoặc đang loay hoay đi tìm “ý chí” và gửi tới chính mình. Hãy hành động đi, làm từ những điều nhỏ nhất, khó ở đâu mình gỡ ở đó, “khi bạn quyết tâm thì cả vụ trũ sẽ giúp bạn” trích nhà giả kim.
Hãy tốt hơn 1% mỗi ngày, hạ thấp cái tôi mình.


