Một ngày nọ, tôi vô tình lướt lại danh bạ cũ.
Những cái tên quen thuộc hiện ra, nhưng tôi lại không thể nhắn một đoạn tin nhắn. Không phải vì không nhớ, mà vì không biết phải bắt đầu từ đâu.
Ngày còn đi học, chúng tôi thân nhau đơn giản lắm. Chỉ cần ngồi chung bàn, cùng trốn học thêm, cùng chia nhau ổ bánh mì buổi chiều là đã đủ để gọi là bạn. Khi ấy, không ai bận, không ai nghĩ xa. Thời gian nhiều đến mức tưởng như không bao giờ cạn.
Rồi chúng tôi lớn lên.
Mỗi người một con đường. Người đi học xa, người đi làm sớm, người bận mưu sinh, người bận theo đuổi ước mơ. Những cuộc hẹn “khi nào rảnh đi cafe” kéo dài từ tháng này sang năm khác. Tin nhắn hỏi thăm thưa dần, rồi biến mất lúc nào không hay.
Lạ thật, càng lớn, chúng ta càng gặp nhiều người hơn. Đồng nghiệp, đối tác, những mối quan hệ mới liên tục xuất hiện. Chúng ta dành thời gian vun đắp cho những kết nối mới ấy, trong khi những người bạn cũ lặng lẽ bị bỏ quên. Internet khiến việc liên lạc trở nên dễ dàng, nhưng lại không đủ mạnh để kéo hai người đã xa nhau trở lại gần.
Có những lúc tôi tự hỏi: phải chăng chúng tôi không còn thân nữa, hay chỉ là không ai đủ chủ động để bước một bước trước? Ngại làm phiền. Ngại bắt chuyện. Ngại hỏi han vì sợ mọi thứ đã khác xưa.
Cũng có những người bạn cũ mà tôi không muốn gặp lại. Không phải vì ghét, mà vì những ký ức tuổi thơ ấy không đủ đẹp để nhớ thêm lần nữa. Trưởng thành rồi, người ta học cách buông bỏ những mối quan hệ không còn phù hợp, dù từng rất thân.
Có lẽ, tình bạn không biến mất trong một ngày. Nó phai dần theo những lần im lặng, những cuộc hẹn không thành, những tin nhắn chưa bao giờ được gửi đi. Giữa cuộc sống hối hả này, chúng ta mải nhìn về phía trước mà quên mất việc ngoái đầu lại xem ai vẫn còn đứng đó.
Và rồi một ngày, khi chợt thấy mình ít bạn hơn, chúng ta mới nhận ra: không phải vì không còn ai, mà vì chúng ta đã quá lâu không chủ động giữ lại ai.


